Hoàng Sa -Trường Sa là của nước Việt Nam Cộng Hòa Hàn Giang Trần Lệ Tuyền Ngày
14 tháng 9 năm 1958, “thủ tướng” Phạm Văn Đồng
đã bất chấp cả luật pháp quốc tế, khi ngang nhiên nhân danh: “Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, kính gửi đồng chí Chu Ân
Lai Tổng lý nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa”
để ký-gửi một bản văn mà xem như là dâng hiến cả hai quần đảo Hoàng Sa và
Trường Sa thuộc chủ quyền của nước Việt Nam Cộng Hòa cho Trung cộng. Một bản
văn hoàn toàn bất hợp pháp; bởi vì theo nguyên lý thông thường, thì không một
ai có quyền dâng, bán bất kể là một vật gì, dù nhỏ nhất của người khác, không
thuộc quyền sở hữu của mình, và một người biết tôn trọng luật pháp, tôn trọng
lẽ phải, thì không bao giờ chịu đi mua hay nhận bất
cứ một vật gì mà do một người không có quyền sở hữu đem dâng, bán cho mình. Nhưng
đây là chuyện đại sự giữa ba nước: Nước Việt Nam Cộng Hòa, nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung
Hoa. Bản văn của Phạm Văn Đồng, là “Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” lại dám ngang nhiên ký một cái “công hàm”
để đem dâng-bán một phần biển, đảo của nước Việt Nam Cộng Hòa cho Trung cộng, thì không phải riêng
người bán, mà kể cả kẻ mua cũng đều vi phạm luật pháp quốc tế. Năm 1958, Hoàng Sa-Trường Sa thuộc chủ
quyền của chính quyền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa. Vì thế, Phạm Văn Đồng “thủ
tướng nước Việt Nam dân Chủ Cộng Hòa”, không có một chút quyền, không có một tư
cách gì để ký-gửi một văn bản như thế cho được.
Rồi
đến năm 1974, khi Trung cộng xâm lăng, đánh chiếm Hoàng Sa, thì Hải Quân Việt
Nam Cộng Hòa cũng đã anh dũng chiến đấu, và đã phải hy sinh cả máu xương để bảo
vệ Hoàng Sa. Nhưng nên nhớ, là vào thời điểm ấy,
Trung cộng không dám đem cái bản văn của Phạm Văn Đồng ra để “nói
chuyện”; vì Trung cộng đã tự biết, đối với chính quyền Việt Nam Cộng Hòa,
thì đó chỉ là mảnh giấy lộn, không hề có một chút giá trị về pháp lý trước quốc
tế. Nhưng
sau ngày 30 tháng tư năm 1975, khi đảng cộng sản Hà Nội đã bất chấp những hiệp
ước, như Hiệp định Paris, 1973, về Việt Nam, nên đã dùng vũ lực xua quân xâm
lăng và cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia có Tổng thống, có Hiến
Pháp, có Lưỡng Viện Quốc Hội, có đầy đủ tất cả, và đã được quốc tế công nhận.
Để rồi sau đó, đã noi theo cái câu “kinh” của Trang Tử là “Thiết quốc giả Hầu”;
nên kể từ ngày ấy, đảng cộng sản - nhà cầm quyền Hà Nội đã xin làm chư hầu cho
Trung cộng, bằng chứng đã hiển nhiên, là hiện nay nhà cầm quyền Hà Nội đã đi
vào giai đoạn Hán hóa cả dân tộc Việt bằng một cách hữu hiệu nhất, là đưa tiếng
Tầu vào chương trình “giáo dục” ngay từ bậc tiểu học! Một
trong vô số những sai lầm của đảng Cộng sản Hà Nội, là tưởng rằng, cứ đưa tên
tuổi của Hải quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà và các chiến sĩ đã hy sinh trong trận
Hải chiến Hoàng Sa năm 1974, thì tất cả Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa sẽ
chịu cùng làm tay sai cho Hà Nôi. Điều này, không thể hoàn toàn phủ nhận, vì đã
có một thiểu số, đã và đang đi vào quỹ đạo của Hà Nội; nhưng đại đa số
Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa, chỉ chấp nhận đem máu xương của mình để
bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của đất nước Việt Nam, và sẵn sàng hy
sinh tất cả cho chính Nghĩa Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa mà thôi. Mặt khác, bởi vì chỉ có chính quyền của
nước Việt Nam Cộng Hòa mới có đủ tư cách pháp lý trước quốc tế, (mà ngayTrung
cộng cũng không thể phủ nhận được), để giành lại chủ quyền của Hoàng Sa và
Trường Sa; nhưng chẳng riêng ai, mà chính đảng Cộng sản và nhà cầm quyền Hà Nội
cũng biết chắc, biết rất rõ những điều này, biết phải làm gì để giành lại biển,
đảo, để giành lại quyền tự quyết cho dân tộc, nhưng vì đặt quyền lợi riêng của
cá nhân, của phe đảng, của gia đình lên trên cả quyền lợi của Tổ Quốc và Dân
Tộc, và cũng vì nhớ lại những đòn phép của họ đối với người dân cả nước nói
chung, và nói riêng đối với Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa sau ngày
30/4/1975; nên họ rất sợ sự trả thù của người dân. Nhưng đảng Cộng sản-nhà cầm quyền Hà Nội
đã không nhớ rằng: trước ngày 30/4/1975, tất cả những tù binh, tù nhân Cộng sản
tại miền Nam, đều được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đối xử trong tình người,
rất tử tế. Tất cả đều được ăn no, mặc ấm, khi được trả tự do, họ đều khỏe mạnh
hơn trước khi bị bắt rất nhiều, bởi vậy, mới có nhiều tù binh, tù nhân khi được
trao trả về miền Bắc, thì họ đã biểu tình xin được ở lại miền Nam theo chính
sách Chiêu Hồi. Nói tóm lại, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa
là một chính quyền đầy tình nhân ái, và vị tha theo
đạo lý Việt. Đạo lý ấy, không bao giờ cho phép những con
người có lương tri có những cách hành xử vô nhân đạo giữa những con người với
nhau. Tuy nhiên, vì chắc chắn đảng cộng sản
Việt Nam sẽ không bao giờ đặt quyền lợi của Tổ
Quốc và Dân Tộc lên hàng tối thượng. Chính vì thế, nên chúng ta, tất cả người
Việt Nam yêu nước chân chính, cần phải đồng tâm, quyết liệt bằng mọi cách, để
đòi lại nước Việt Nam Cộng Hòa, hầu giành lại Hoàng Sa-Trường Sa và
sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của đất nước Việt Nam. Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa vẫn
còn đấy! Đồng
bào Thủ đô Sài Gòn đang chờ đón các chiến sĩ tham dự trận hải chiến Hoàng Sa trở về. Đồng bào Thủ đô Sài Gòn
đang biểu tình “nêu cao tinh thần chống cộng”, đả đảo-lên án
bá quyền Trung cộng. Trở
lại với Hoàng sa-Trường Sa là của nước Việt Nam Cộng
Hòa. Quả đúng, sự thật hiển nhiên là như thế. Chỉ có
nước Việt Nam Cộng Hòa mới có đủ tư cách pháp lý quốc tế, để đòi, để giành lại
Hoàng Sa-Trường Sa cũng như sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của đất nước Việt
Nam, là những núi xương, sông máu, là những dòng nước mắt do tiền nhân của
chúng ta đã dày công dựng xây và giao phó cho chúng ta và hậu thế, đời đời phải
noi gương và gìn giữ. Và cũng chính vì những lẽ đó, nên cho dù với những tấm lòng thiết
tha với tiền đồ của dân tộc. Thế nhưng, qua những lần tranh đấu, những cuộc
biểu tình của đồng bào ở trong cũng như ngoài nước, thì tất cả thường chỉ nêu
những câu khẩu hiệu: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt
Nam”. Nhưng trớ trêu thay! vì Việt Nam Cộng Sản, là hậu thân của nước Việt Nam
Dân Chủ Cộng Hòa” theo như văn bản chính thức và công khai của “thủ tướng” Phạm
Văn Đồng đã gửi cho “đồng chí Chu Ân Lai của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa”
vào ngày 14 tháng 9 năm 1958. Chính vì thế, cho nên Việt Nam Cộng sản, tức
“Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” không có đủ tư cách pháp lý trước quốc tế,
để đòi, để giành lại Hoàng Sa-Trường Sa. Một lần nữa, người viết bài này, chỉ muốn lập lại rằng, muốn giành lại
Hoàng Sa-Trường Sa, thì xin mọi người, đồng bào tại quốc nội cũng như ở hải
ngoại, trong những cuộc biểu tình, trong những buổi sinh hoạt đấu tranh, hoặc
cộng đồng, thì xin hãy nêu cao những câu khẩu hiệu: Hoàng Sa-Trường Sa là của nước Việt Nam Cộng
Hòa - Hoàng Sa-Trường Sa là của nước Việt Nam Cộng Hòa! Pháp
quốc, 27/3/2012 Hàn Giang Trần Lệ Tuyền |